30. VU VƠ CHIỀU ĐÔNG

 30. Vu Vơ Chiều Đông


Trưa nay, mây trời xuống thấp. L đợi mãi mà giấc ngủ chẳng về. Thế là L ngồi vụt dậy, xếp laptop vào cặp, thay vội bộ quần áo và đạp xe đến quán cafe Nhật An, đối diện với dòng sông xanh thơ mộng, cách nhà L không xa lắm!

Quán giờ này vắng khách. Không gian yên ắng với màu xanh của thảm cỏ thật mát mắt. Cũng như mọi khi, L có thói quen chọn chiếc bàn đá khuất bên hồ nước, nép dưới bóng mát của mấy tán cây.

Thấy L loay hoay với sợi dây dẫn của chiếc máy tính, một em phục vụ nhanh nhảu đưa ổ điện lại gần. L gật nhẹ cảm ơn. Hình ảnh ngày xưa chợt hiện về trong tâm trí.

- Cafe sữa hả cô?

- Không, cho cô ly trà cúc nhé!

- Dạ!

Quá khứ như một bức tranh kéo qua miền ký ức với gam màu tối nhiều hơn sáng, buồn nhiều hơn vui. Cũng độ tuổi này, L đã vật lộn với thời gian, với miếng cơm manh áo để làm tròn lời hứa với ba trước lúc ba từ giã cõi đời. Trong không khí đầy tang thương ly biệt, L chỉ biết nghẹn ngào nắm chặt tay ba để ba được an tâm hơn ở những giây phút cuối đời.

- Con thay ba chăm sóc ngoại và nuôi dưỡng mấy em con nghe!

L mếu máo gật đầu. Nước mắt L ướt nhòe cả kính. Ba thở hắt ra, miệng như mỉm cười...

Kể từ đó, L là đứa con gái mồ côi cả cha lẫn mẹ với trách nhiệm thật nặng nề. Vừa dạy học một buổi, buổi còn lại L phải quần quật tìm việc làm thêm. Trường L dạy cách nhà khá xa, mỗi ngày chạy xe đạp hai lượt đi và về cũng gần hai mươi cây số. Mặc cảm hoàn cảnh gia đình, L chỉ biết đến trường, hoàn thành trách nhiệm dạy dỗ các em học sinh chứ không dám đèo bòng, se sua cùng các đồng nghiệp. Sáng đi dạy, trưa chạy xe về dưới cơn nắng cháy cả thịt da. Nuốt vội miếng cơm ngoại nấu, thay bộ áo dài bằng bộ quần áo ngắn gọn, L lại tất tả đạp xe ra lò đường gần nhà làm thư ký. Ông chủ lò đường là người Hoa, bằng tuổi ba L, rất phúc hậu. Thấy L hiền lành, chịu khó, ngoài việc tính toán tài chính cho cơ sở sản xuất đường mía của ông, ông còn nhờ L dạy học thêm cho mấy đứa con của ông ấy. Dĩ nhiên với cương vị gia sư, L cũng phải chiến đấu không ngừng với các con chữ, các dãy số thậm chí cả ngoại ngữ Anh văn vì lớp học gia đình ấy gồm nhiều trình độ khác nhau. Đôi lúc, bà chủ cũng mang sách Học Vần nhờ L kèm cặp để bà khỏi đi học lớp xóa mù chữ do địa phương tổ chức.

Nhờ đồng lương dạy học ở trường và thêm phần bồi dưỡng hậu hĩnh của chủ lò đường, L mới ổn định được cuộc sống của gia đình. L là đứa cháu gái được ngoại yêu thương nhất. Còn với bốn em trai, L vừa là cha, là mẹ, là thầy dạy dỗ chúng nên người. Đời sống kinh tế tạm ổn, L có thêm thời gian đầu tư vào chuyên môn và giảng dạy. Ngày L đạt danh hiệu Giáo viên dạy giỏi cấp quốc gia bậc Tiểu học, L xúc động thật nhiều. Giá như ba mẹ L còn sống, chắc ông bà sẽ rất hãnh diện...

- Dạ, trà cúc của cô đây ạ! Nếu cô cần gì, cô gọi con nhé!...

Giọng nói lễ phép nhẹ nhàng của em phục vụ vang lên.

- Cô cảm ơn em!

Nghe một chút gì đó reo vui trong lòng. Mở chiếc laptop, đăng nhập, L ghé trang Blogspot. Chút vu vơ chiều đông làm L quên đi nỗi cô đơn giữa cuộc sống tất bật này.



























Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giới Thiệu Trang Tản Văn Hoangthilangmay

  hoangthilangmay - Đỗ Mỹ Loan 01-Trang Thơ http://myloandotho.blogspot.com 02-Trang Tản Văn http://tanvan-hoangthilangmay.blogspot.com