21. Buổi Chiều Trên Sông

 21. Buổi Chiều Trên Sông


Em ngồi trên lái thuyền bơi nhè nhẹ. Động tác tuy uể oải nhưng em nghe thích thú vô cùng. Những con sóng li ti đập vào be thuyền vang lên một âm thanh êm ái cơ hồ như bản nhạc nước.
Dòng sông xanh vẫn im lặng cúi đầu. Từng giọt nước mắt xanh xanh trong vắt tuôn mãi trên má. Dòng sông oi! Hãy khóc thật to lên để trút bớt những cơn phiền muộn. Em không trêu dòng sông "mít ướt sút cùi " đâu. Em sẽ lặng lẽ đếm trên ngón tay từng giọt pha lê trong suốt dễ yêu chi lạ. Chúng không làm gương mặt mỹ miều của dòng sông đượm vẻ lọ lem mà trái lại dòng sông sẽ đẹp hơn với một vẻ buồn khả kính.

- Bơi thuyền hay làm thi sĩ ấy hở Thi?

Em giật mình nhìn về phía mũi thyền.Nhạn vừa nhai mận vừa nheo mắt nhìn em:

- Không khéo chìm thuyền mất. Xem kìa!

Em nhìn theo ngón tay cô bé. Mái dầm trên tay ngỡ ngàng bất động. Chiếc thuyền quay tít thành một vòng tròn. Em cuống quýt tìm mái dầm và dìm vào nước. Thuyền trở lại thăng bằng và lướt nhẹ trên sông. Em đưa cánh tay lên cốc mạnh vào đầu:

- Ngu ơi!

Nhạn cười khanh khách:

- Đau không?

Em ngơ ngác:

- Đau cái gì?

- Đau đầu Thi đấy!

Em ngập ngừng định trả lời cô bé nhưng sao em biếng nói. Em chỉ muốn yên lặng. Yên lặng để nghe tất cả niềm thương mến dâng lên trong lòng.

- Thi à?

- Gì?

- Đưa ta bơi hộ cho.

Em cúi đầu:

-Cảm ơn ghê ạ!

Nhạn bĩu môi làm dáng và bò lại gần em. Chiếc thuyền ba lá lảo đảo cơ hồ muốn lật úp xuống. Em nắm chặt be thuyền sợ hãi đến tái mặt. Cô bé trêu em:

- Nhát như chú thỏ đế mà đòi đi thuyền. Lêu lêu mắc cỡ!

Em quắc mắt nhìn Nhạn định bấu con bé một cái thật đau. Ghét Nhạn ghê là! Người ta là dân thành phố chính hiệu chứ đâu phải dân quê mà Nhạn trêu chọc. Em ngồi chơ vơ bên thuyền mà nghe ấm ức thật nhiều.

Nhìn về thôn Nhị xa xa, từng mái tranh nho nhỏ ẩn mình dưới mấy rặng tre già . Em còn thấy thấp thoáng ngôi nhà mái đỏ ba gian của Ngoại sau những rặng dâu xanh ngắt nữa cơ. Ôi! Thương sao là thương vùng quê đơn sơ và dịu hiền của Ngoại. Hai bên bờ sông, những ngọn dừa cao ngất chơ vơ nghiêng mình nhìn nước sông lững lờ theo năm tháng tạo cho miền đất quê hương một vẻ đẹp mơ màng.

Gió chiều thổi mạnh hơn trước làm con thuyền lắc lư. Tóc của em bay bay theo chiều gió. Em vén hai ống quần lên đến đầu gối, quăng hai chiếc dép vào khoang thuyền đoạn nhúng hai chân xuống nghịch nước. Nước sông mát ơi là mát. Em thích thú đập hai chân làm nước bắn lên tung toé. Nhạn gắt:

- Khỉ! Sấu nó xơi chân nhỏ đấy!

Em hoảng hốt rút hai chân lên thật nhanh. Em kêu nhỏ:

- Ái chà! Sông cũng có sấu hay sao?

- Có chứ! Hôm đầu tháng rồi có mấy con đi lạc vào sông đấy.

Em hỏi dồn:

- Thật à? Sao Nhạn biết?

- Thì...ta nghe người ta đồn...

- Người ta nào?

Nhạn nhăn mặt mắng yêu em:

- Ngớ ngẩn! Người ta là người ta, chả lẽ là ma à?

Em lắc đầu chịu thua cái " lý luận ba xu" của Nhạn. Lúc nào cô bé cũng cãi bướng nhưng có lẽ nhờ thế mà em và Nhạn thân nhau.

- A...ngộ ghê!

- Gì thế?

Em chỉ tay:

- Chỗ ấy xinh ghê há?

- Nào đâu?

- Kia kìa...Gần đám lục bình á!

Cô bé bật cười:

- Chèn ơi! Nước xoáy chứ xinh cái nỗi gì?

Em cãi:

- Xinh lắm chứ. Đằng ấy cho thuyền đến đó đi.

Cô bé trợn mắt kêu lên:

- Ý! Muốn chết hả?

- Sao kỳ thế?

Nhạn giảng giải:

- Đó là một cái vịnh thật sâu. Nơi đó nước xoáy tròn như con ốc. Thuyền của mình đến đó không khác nào con vụ quay tít trên sàn.

- Eo ôi! Nguy hiểm thật! À...đằng ấy...giỏi ghê!

Cô bé lắc lắc đầu nhẹ cắn môi cười mỉm. Em bảo thầm: " Nhạn ơi! Nhạn là con búp bê ngoan ngoãn của Thi. Nhạn dễ yêu lắm!"

Đằng xa, vài con thuyền đăng cá rẽ miệt cầu tre và ngược hướng Nhị Bình. Em chợt nhớ đến một câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan. Em nói thật khẽ:

- "Gác mái ngư ông về viễn phố"

Nhạn mở to mắt hỏi:

- Thi nói gì?

- Không. À mà...Nhạn ơi, chúng mình về nhé!

Nhạn gật đầu:

-Ừ, trời xế bóng rồi đó.

- Nhạn ơi, Mai đi chơi nữa nhé.Còn mỗi một tuần này là Thi phải về Sài Gòn học rồi.

Cô bé kêu lên:

- Mau quá!

Hai đứa im lặng. Một nỗi buồn vụt đến với em. Em sắp phải xa vùng quê thân yêu của Ngoại để về Sài Gòn chuẩn bị cho năm học mới. Rồi đây trong những chiều nhạt nắng còn đâu những buổi bơi thuyền thơ mộng trên sông.

Ước gì đêm nay trời không mưa và có thật nhiều sao lấp lánh, em sẽ đi tìm trong màn đêm huyền bí một nguồn cảm hứng rồi em sẽ viết, viết thật say sưa những tình cảm thân thiết đối với quê ngoại mà em xao xuyến thật nhiều. Ồ! Em kêu lên sung sướng rồi nhắm nghiền mắt lại mặc trái tim nhỏ bé rạo rực trong lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giới Thiệu Trang Tản Văn Hoangthilangmay

  hoangthilangmay - Đỗ Mỹ Loan 01-Trang Thơ http://myloandotho.blogspot.com 02-Trang Tản Văn http://tanvan-hoangthilangmay.blogspot.com