15. Tản Mạn Ngày Hè
Nghỉ hè mới
được ba tuần mà nó cứ ngỡ là lâu lắm! Nó nhớ trường, nhớ lớp, nhớ thầy cô và bạn
bè của nó.
Ngôi trường
Trần Quốc Toản thân thương gắn bó với nó đã năm năm qua, kể từ ngày đầu tiên được
mẹ dẫn đến trường và giờ này nó đã hoàn thành xong chương trình của lớp cuối cấp.
Biết bao nhiêu kỷ niệm của tuổi học trò nó đã gởi vào từng góc lớp già nua,
hành lang thênh thang nắng gió, hàng cây phượng rợp đầy bóng mát và cả đến những
tấm bảng đen , ghế đá…Nơi đây nó đã được các thầy cô ân cần dạy dỗ, truyền đạt
kiến thức, trang bị những kỹ năng cần thiết để bước lên bậc học cao hơn. Tựu
trường này, nó sẽ là học sinh lớp Sáu.
Nó nhớ từng
khuôn mặt bạn bè đã cùng nó vui chơi, học tập và chia sẻ thật nhiều kỷ niệm vui
buồn. Những giờ ra chơi, nó cùng các bạn vui đùa thỏa thích với các trò chơi nhảy
dây, đánh đũa, rượt đuổi nhau… Đến mùa phượng nở, nó và các bạn hay lượm xác
phượng kết thành bươm bướm đem ép vào tập…Vậy mà giờ đây, trong cái yên tĩnh của
buổi trưa hè miền quê ngoại, nó ngồi nhớ lại và thèm được cùng lũ bạn tíu tít kể
cho nhau nghe chuyện lâu ngày xa vắng.
Nó chợt nhớ
đến cô giáo dạy nó hồi lớp Một. Cô đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong quãng
đời đi học của nó. Nó vẫn thường ví cô giống như bà tiên hiền dịu trong câu
chuyện đời xưa mà nó say mê. Dù thời gian có trôi xa nhưng hình ảnh tận tụy của
cô vẫn không phai mờ trong tâm trí nó. Nó nhớ như in buổi đầu tiên đi học. Vừa
bỡ ngỡ vừa lo sợ trước khung cảnh xa lạ, nó đã khóc thét lên khi thấy mẹ quay
lưng ra cổng. Nước mắt ướt đẫm trên khuôn mặt. Cô giáo bước đến bên nó, nhỏ nhẹ
dỗ dành. Nó len lén ngước nhìn cô. Đôi mắt cô dịu dàng ấm áp giống hệt như mẹ
nó. Rồi cô nắm tay nó, dẫn nó đến ngồi ngay bàn nhất. Đến giờ tập viết, nó vụng
về nguệch ngoạc từng nét run run. Viên phấn gần như gãy vụn trong tay nó. Cô đứng
kế bên theo dõi, chẳng la rầy mà tim nó đập liên hồi, mặt nó đỏ ửng lên. Cô nhẹ
nhàng cầm tay nó, hướng dẫn tỉ mỉ cách cầm phấn, cách xóa bảng con và dạy nó một
số nét cơ bản của môn tập viết. Nó ngoan ngoãn làm theo lời cô. Cuối giờ học
hôm ấy, cô đã khen nó có cố gắng trong học tập. Các bạn vỗ tay thật to động
viên nó. Nó cảm thấy vô cùng biết ơn cô giáo. Niềm hạnh phúc ấy theo mãi nó từ ấy
đến nay.
Chỉ còn một
tuần nữa, nó sẽ tạm biệt quê ngoại trở về thành phố để tham gia Đại hội Cháu
ngoan Bác Hồ và chuẩn bị sách vở cho năm học mới. Nghĩ đến sẽ gặp lại các bạn
sau một tháng dài xa cách, nó nghe vui lắm, nụ cười rạng rỡ hẳn lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét