13. Bé Đi Học
Nhi đã từ giã lớp học Mẫu giáo và các cô giáo kính yêu để chuẩn bị bước vào lớp Một. Ở ngôi trường Tiểu học, thầy cô sẽ dạy cho Nhi biết đọc, biết viết và biết tính toán. Cứ nghĩ đến việc ngày hai buổi trường nghe thầy cô dạy bảo điều hay lẽ phải, được cùng các bạn học tập, chơi đùa là cô bé thấy rộn lên niềm vui sướng. Sáng nay, Nhi đem sách vở, bút thước, cặp da…bày biện đầy một góc nhà. Cô bé mân mê mặt da láng bóng của chiếc cặp in hình chú mèo máy Đôrêmôn một cách thích thú. Ướm chiếc cặp lên vai, soi mình trong gương, cô bé thấy mình lớn hẳn ra. Mẹ mua cho cô bé cả bộ sách giáo khoa lớp Một. Tự tay mẹ bao bìa, dán nhãn và nắn nót đề tên cho cô bé trên từng quyển sách. Nhìn những hình vẽ màu sắc sặc sỡ trên các bìa sách, cô bé cứ trầm trồ mãi. Mẹ còn sắm thêm cho cô bé ba quyển vở trắng tinh.Nhi lật thử ra xem, những dòng kẻ ngay hàng thẳng lối, mùi giấy mới thơm nồng. Cô bé đưa mấy quyển vở lên mũi hít lấy hít để. Cây bút chì mẹ mới gọt thật nhọn, màu than đen óng ánh. Cô bé cầm trên tay, vẽ nguệch ngoạc vào khoảng không. Cô bé thầm nghĩ: “Bao giờ biết vẽ, mình sẽ vẽ hình của ba mẹ!”.
Hết ngắm nghía các đồ dùng học tập, Nhi lại rón rén vào phòng, đến cạnh tủ quần áo nhìn say mê hai bộ đồng phục mẹ mới may xong. Chiếc váy màu xanh đậm có xếp li và cái áo trắng tinh với đường ren bên nẹp áo trông thật xinh xắn. Mùi vải mới trộn lẫn mùi mồ hôi tay của mẹ thơm thoang thoảng. Trên túi áo, mẹ đã cẩn thận đính chiếc phù hiệu thêu tên Nguyễn Hoàng Đông Nhi của cô bé và cả tên lớp 1A bằng mũi chữ thập đỏ. Nghĩ đến việc mẹ đã chăm chút may và thêu hết mấy ngày liền, Nhi nghe thương mẹ quá!
x X x
Trời hãy còn mờ tối vậy mà đám gà vịt trong chuồng đã chộn rộn đòi ăn. Trên đống củi chất mé hiên nhà, anh Gà Trống nhón chân ngoác to miệng gáy vang Ò…ó…o như để đánh thức mọi người, mọi vật.
Không đợi mẹ gọi ba lần bảy lượt như mọi hôm, sáng nay chỉ cần mẹ lay nhẹ là Nhi đã bật dậy. Cô bé xếp vội chăn màn rồi chạy ra sân tập mấy động tác thể dục buổi sáng. Không khí buổi sớm mai thật trong lành. Cô bé hít vào thở ra một cách khoan khoái dễ chịu. Hoa lá như còn mơ ngủ, vài giọt sương đêm đọng lại làm ướt đẫm cánh hoa. Nhi nhìn góc vườn xinh xắn của mình cảm thấy thích thú. Mấy cụm hoa móng tay đủ màu sắc thật đẹp. Rực rỡ nhất là chậu hoa hồng nhung vừa hé nụ. Bên cạnh là mấy chậu nha đam, sống đời lá xanh mướt… Tuy còn nhỏ nhưng mỗi sáng thức dậy, cô bé cũng thường phụ mẹ tưới tắm cho cây. Đêm qua trời mưa nên sáng nay Nhi không phải làm công việc ấy. Nhi vào nhà đánh răng, rửa mặt và làm vệ sinh cá nhân thật nhanh. Cô bé thay bộ đồng phục mới tinh còn thơm mùi vải. Ngắm mình trong gương, Nhi thấy mình thật lạ. Chiếc váy xanh mặc với áo trắng thật dễ thương làm sao! Cô bé xoay một vòng trước gương và phát hiện mẹ đang đứng cạnh mình từ lúc nào. Kéo Nhi lại gần, mẹ cười nói: “Cho mẹ ngắm chút coi nào! Vừa vặn lắm, bé con à!”. – “ Dạ, con cảm ơn mẹ!” “Con ăn miếng bánh mì với sữa rồi mẹ đưa đi học nhé!”. – “ Dạ!”.
Nhi ngoan ngoãn ngồi vào bàn và nhỏ nhẹ ăn miếng bánh mì kẹp thịt mẹ để sẵn trên bàn. Mẹ cô bé đang loay hoay cho đám gà vịt ăn ngoài sân. Cô bé chợt nhớ ba đang đi công tác xa nhà hơn cả tuần nay. Trưa hôm qua, ba có gọi điện về thăm hai mẹ con. Ba dặn mẹ lo sắm sửa mọi thứ chuẩn bị cho ngày khai trường của Nhi. Ba còn dặn dò Nhi ở nhà vâng lời mẹ, đến lớp phải nghe lời cô giáo dạy bảo. Cô bé ước ao giá như ba không đi công tác, ba mẹ sẽ dắt Nhi đi đón năm học mới. Chắc là vui lắm!- “ Uống sữa nhanh rồi đi học, bé Nhi!”. –“ Dạ, con xong rồi mẹ!”.
Nhi xách chiếc cặp ra cổng, đứng chờ mẹ khóa cửa. Mặt trời ửng đỏ phía đằng đông. Trên mấy vòm cây cao, chim chóc líu lo giọng hót,hoa lá xôn xao như chúc mừng cô bé Đông Nhi bước vào lớp Một. Nắm tay mẹ đi trên con đường rợp đầy cỏ may, Nhi thấy vô cùng sung sướng. Cô bé thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để ba mẹ được vui lòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét