12. Tản Mạn Sáng Đông

 12. Tản Mạn Sáng Đông


Sáng thứ sáu rảnh rỗi, tôi leo lên hai chuyến xe bus đến bưu điện Nhà thờ Đức Bà SG để gởi tập thơ mới CÒN THƠM ÁO LỤA tặng các thi hữu quen thân.

Thật ra tôi vẫn có thể gởi từ bưu điện cạnh nhà nhưng tôi lại thích cảm giác trở lại SG… để nhớ ngày xưa, hơn mười mấy năm dài,  tôi đã từng ngồi xe trên quãng đường này đi học. Mới lớp đệ thất (nay là lớp sáu), tôi đã được ba mẹ ghi tên học tại trường Trung học tư thục Hưng Đạo với đội ngũ giáo sư giàu kinh nghiệm. Nhờ hai năm Tiểu học cuối cấp tôi học trường Công Giáo với các soeur nên khả năng nói và viết tiếng Pháp của tôi khá lưu loát. Lớp học sĩ số gần 120 học sinh vậy mà tôi vẫn vượt qua khó khăn và đạt nhiều thành tích trong học tập. Tháng nào tôi cũng mang Bảng danh dự về khoe với gia đình với thứ hạng từ hạng nhất đến hạng năm. Ba mẹ rất hãnh diện về tôi, đứa con gái duy nhất.

Sau khi tốt nghiệp bậc Trung học, tôi nộp đơn thi vào trường Quốc gia Sư phạm Sài Gòn. Hai năm học với nhiều kỷ niệm về tình thầy trò, tình bè bạn. Tôi ra trường, đi dạy một trường tiểu học cách nhà gần chục cây số. Là Giáo học cấp bổ túc, tôi luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, làm tốt những điều mà nhà trường SPSG đã đào tạo cho tôi. Trong suốt quãng đời dạy học, tôi đã đạt nhiều thành tích nổi trội so với các bạn đồng môn. Năm 1994 tôi đạt Nhà giáo ưu tú, năm 1999 đạt Giáo viên dạy giỏi cấp Quốc gia bậc Tiểu học… Năm 2003 trong khi ngành xét công nhận tôi đạt danh hiệu Nhà giáo Nhân dân bỗng dưng tôi bị đột quỵ. Sự nghiệp giáo dục của tôi dừng lại từ tháng 11 năm 2006. “Viên phấn gãy đôi… mộng ước không thành…”

Thời gian mới ra trường, tôi vừa dạy một buổi, buổi còn lại tôi ghi danh học Đại học Văn Khoa. Tôi ước mơ sau khi lấy xong Cử nhân Triết, tôi sẽ bổ túc hồ sơ và chuyển sang dạy Triết… Rồi 30/4/1975, mọi sự đều thay đổi. Tôi một mình với gánh nặng gia đình, thay ba mới mất nuôi Ngoại cùng 4 em nhỏ dại. Việc học dở dang, tôi chỉ biết cắm cúi với nghề, phấn đấu là Giáo viên dạy giỏi, có nhiều học sinh học giỏi…

…Một chút lan man để giải thích lý do vì sao tôi lại thích đi lại con đường thật nhiều kỷ niệm.

Tuy Thi đàn VN đã không còn hoạt động nhưng nơi này tôi vẫn còn có một vài bạn thơ đầy tình nghĩa. Sư phụ ĐQL ở QN, sư huynh HNT ở CT, bạn thơ  LĐT, ĐA ở Daklak , nhà thơ NQH ở HN và một bạn ở ĐN quen hai năm nay trên Blog.

Sau khi gởi quà biếu xong, tôi lang thang từ đường Đồng Khởi xuống Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Hàm Nghi… xem thiên hạ trang hoàng chào đón Noel. Khu quận Nhất với công trình Metro còn dang dở trông SG nhếch nhác đến thảm hại. SG không phải ngày xưa! Bạn bè SP, VK của tôi giờ kẻ chân trời người góc biển. Tự dưng nỗi buồn nhớ đan xen làm nước mắt tôi muốn rưng rưng.

Băng vội qua đường Hàm Nghi, tôi leo lên chuyến xe số 19 chờ sẵn. Rồi đến ngã tư Bình Phước tôi lại chuyển sang xe số 4 về tới chợ LT. Về đến nhà hơn mười hai giờ trưa, tôi cảm thấy đói bụng. Hâm lại tô nui, ăn vội vã rồi trèo lên võng đung đưa, giấc ngủ nhanh chóng đến với tôi một cách dễ dàng.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giới Thiệu Trang Tản Văn Hoangthilangmay

  hoangthilangmay - Đỗ Mỹ Loan 01-Trang Thơ http://myloandotho.blogspot.com 02-Trang Tản Văn http://tanvan-hoangthilangmay.blogspot.com