10. Chuyện Của An

10. Chuyện Của An



Chỉ còn một tuần lễ nữa thôi, mùa hè sẽ kết thúc. An sẽ trở lại trường, gặp lại thầy cô và bè bạn sau mấy tháng nghỉ học. Năm học tới, An sẽ chính thức là học sinh lớp Năm. Nghĩ đến đây, cô bé nhẹ mỉm cười, lòng rộn lên niềm vui sướng.


Nhưng rồi nụ cười lại nhanh chóng tắt lịm trên đôi môi An. Cái viễn cảnh đen tối thoáng trở về trong tâm trí cô bé. An nghĩ đến ba mình thật nhiều. Ba đã một đời hy sinh cho An từ khi mẹ bị bệnh nặng qua đời. Làm thân gà trống nuôi con, ba đã không nề gian khổ, một nắng hai sương để nuôi An khôn lớn.

An thương ba ghê lắm! Ba là người thân duy nhất của An nên bao nhiêu tình thương cô bé gởi cả hết cho ba mình. Ba An bị tật bẩm sinh ở mắt nên không phải đi bộ đội như những người đàn ông ở xóm. Chính nhờ vậy mà ba mới có thời gian kề cận chăm sóc, nuôi dưỡng An sau ngày mẹ ra đi mãi mãi. Lúc ấy An nhớ mình còn bé lắm. An cứ khóc đòi mẹ mà chưa biết thế nào là nỗi buồn tang tóc.

Hai cha con sống cùng nhau trong một gian nhà nhỏ cuối xóm. Phía trước nhà là hàng rào dâm bụt lá xanh tươi chen lẫn mấy cánh hoa đỏ rực như lửa trông thật ấm áp. Ba thích trồng cây cảnh nên nhà An lúc nào cũng được trang hoàng bởi hoa lá. Đằng sau nhà là khoảng đất không rộng lắm. Ngoài một số cây ăn quả như chuối,bòn bon, chôm chôm…, ba còn phân luống số đất còn lại trồng mấy liếp rau sạch. Ngày ngày, ba và An thay phiên tưới bón, chăm sóc nên cây cối, rau cải xanh tốt lắm.

Cứ vài hôm, ba đốn mấy quày chuối sứ, chuối già, cắt rau cải đem ra chợ bán, lấy tiền mua gạo, thịt…Thỉnh thoảng ba mang cần câu ra bờ sông gần nhà câu cá bống. Và nhiệm vụ của An là phụ ba làm cá rồi bắc lên bếp lửa riu riu kho cho thấm. An cũng không quên hái một mớ rau dền đem luộc. Nước rau dền thêm chút bột nêm thành món canh An rất ưa thích. Còn rau dền chấm với cá bống kho ăn với cơm nóng thật không gì ngon bằng. Đến bữa cơm, hai cha con vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả thật vui.

Ngoài việc trồng tỉa cây trái trong vườn, ba An còn giúp phụ hồ ở một số công trình xây dựng. Nhờ tính tình hiền lành, siêng việc nên ai cũng quý mến ba An. Cuộc sống gia đình An thật ấm êm cho dù thiếu vắng bàn tay dịu dàng của mẹ.

Riêng An, cô bé cảm thấy cuộc sống có ba như vậy là vô cùng hạnh phúc. Cũng có đôi lúc cô bé tủi thân, thèm thuồng vòng tay yêu thương của mẹ, nhưng nhìn dáng ba lầm lũi đi trong mưa gió, An không dám để lộ cho ba biết sợ ba phải buồn thêm. Thương ba, An chỉ biết cố gắng vâng lời và học giỏi để ba vui lòng. Đêm đêm, An ngồi bên góc học tập học bài, làm bài tập cô giáo cho về nhà. Điều gì An không hiểu, cô bé nhờ ba giảng lại. Suốt mấy năm liền, cô bé luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi, tích cực tham gia mọi phong trào của Đội đề ra. An là niềm vinh dự của ba, cô bé tin chắc như thế. Cứ mỗi đợt sơ kết học kỳ hay tổng kết năm học, An đều mang về gói phần thưởng xinh xắn để khoe với ba. Ba ôm An vào lòng, ánh mắt ba lấp lánh niềm vui. An nhìn ba, lòng đầy yêu mến và biết ơn.

Cuộc sống của hai cha con An sẽ vô cùng hạnh phúc nếu như không có buổi sáng đầy xui rủi ấy. Trong khi ba cùng các chú công nhân leo lên giàn giáo thì đột nhiên ba bị choáng, té từ trên cao xuống. Ba được đưa ngay đến trạm xá gần nhà và sau đó chuyển bệnh viện tuyến trên do vết gãy ở xương chân khá nặng. Ba phải nằm viện mất cả tuần lễ. Thời gian ấy, cô bé phải túc trực cạnh giường bệnh chăm sóc ba. Thấy An nhỏ nhắn và yếu đuối, ai cũng thương.Mỗi khi ba có việc cần phải di chuyển như đi chụp X quang hoặc siêu âm, các cô chú thân nhân của các bệnh nhân nằm cùng phòng với ba luôn sẵn sàng giúp đỡ.

Chuyện tiền nong chi phí cho bệnh viện thực sự là nỗi lo lắng của ba và cả An nữa. Số tiền hỗ trợ của chủ công trình và số tiền ba dành dụm bấy lâu đã cạn dần.Việc đi lại của ba vẫn còn khó khăn lắm. Đôi nạng lúc nào cũng bên cạnh ba . Còn tất cả mọi việc lớn nhỏ trong gia đình, một mình An phải cáng đáng. Nhìn An gầy guộc, ốm yếu phải quần quật việc bếp núc, giặt giũ cho hai cha con…đến việc chăm sóc, thu hoạch rau trái ngoài vườn, ai cũng không khỏi xót lòng. Ngước nhìn tờ lịch trên tường, An nhẩm tính và giật mình vì ngày đăng ký nhập học cũng chỉ còn mấy hôm nữa mà thôi. Nghĩ đến bao khoản tiền phải đóng đầu năm học, mặt cô bé buồn hiu và trĩu nặng lo âu.

Mấy năm trước, gần đến ngày khai giảng năm học mới, ba thường sắm cho An hai bộ đồng phục . Năm nay chắc cô bé phải mặc quần áo cũ của năm lớp Bốn. Rồi đến dụng cụ học tập, sách giáo khoa lớp Năm, cô bé cũng chưa sắm sửa gì cả. May là hôm lễ bế giảng năm học, An nhận được hai phần thưởng. Một phần thưởng với thành tích là học sinh xuất sắc trong học tập và phần còn lại do An đã tích cực trong công tác Đội. Hai phần thưởng tính ra hơn chục quyển vở. Chiếc cặp da, cây bút máy, bút chì và thước kẻ An xài vẫn còn tốt lắm. Ngày mai, nhất định cô bé sẽ mang tất cả ra kiểm tra lại.

Ooo

Theo lời dặn của bác sĩ, sáng hôm nay ba phải đến bệnh viện tái khám. Bên chủ đầu tư công trình đã nhờ chú tài xế đánh xe chở giúp cho ba. Đến nơi, chú ấy phụ đưa ba vào chỗ ngồi rồi trở ra cổng coi xe. Một mình An chạy đi đăng ký, đưa ba đi chụp X quang và đợi đến lượt khám. Nhìn kết quả chụp X quang, bác sĩ nhẹ mỉm cười làm An nghe yên tâm hơn. Với gương mặt phúc hậu, bác sĩ báo cho biết chân ba An đã phục hồi khá tốt và hy vọng chừng hai tuần lễ nữa sẽ tháo bột. Niềm vui như òa vỡ. Mặt ba An dãn ra. Bao nhiêu đau đớn giờ như tan biến. Nghĩ đến ngày ba tháo bột, đi lại bình thường, cô bé nghe mừng ghê lắm! Trưa về đến nhà, bụng đói mà bếp núc lạnh tanh, hai cha con tự thưởng mỗi người một tô mì Lẩu Thái chua cay. Vừa ăn An vừa hít hà, nụ cười hạnh phúc trở lại rộn ràng trong gian nhà nhỏ. Nắng lung linh trên giàn hoa dâm bụt trước cửa làm An thấy cảnh vật như gần gũi, yêu thương hẳn lên.

Ăn trưa xong, An leo lên chiếc võng mắc ở hàng hiên làm một giấc say sưa. Cô bé như lạc vào khu vườn cổ tích có ong bướm rập rờn bay lượn bên những cánh hoa rực rỡ sắc màu. Gió nhè nhẹ thổi làm mấy sợi tóc bay bay khiến An giật mình mở choàng mắt. Trên chiếc ghế đẩu bắc ngoài hiên nhà, ba đang loay hoay lau chùi chiếc cặp da của An.Bên cạnh ba là chiếc bút máy và bình mực tím. Ba đã giúp cô bé rửa lại ống mực cho khỏi nghẹt. Thật là xúc động trước sự quan tâm lo lắng của ba đối với An. Cô bé nghe cay cay khóe mắt. An kể cho ba nghe dự định của mình trong năm học mới, luôn cả việc cô bé sẽ mặc lại bộ đồng phục của năm rồi. Hai cha con cứ say sưa trò chuyện mãi đến khi có tiếng gọi cửa của ai văng vẳng ngoài cổng rào. An chạy vội ra đón khách. Cô bé ngỡ ngàng khi thấy trước mắt là hình ảnh cô giáo chủ nhiệm năm học vừa qua. Bên cô là Cỏ May, Mây Trắng, và Nguyệt Tất…mấy nhỏ bạn chung lớp và cùng tổ học nhóm với An. An mời cô và các bạn vào nhà. Cô giáo cho biết hai tháng nay cô về quê vừa trở lại trường nên hay tin muộn việc ba An bị nạn. Cô đại diện tập thể giáo viên trường ghé thăm ba An và báo tin An được hội đồng nhà trường xét miễn giảm các khoản phí đầu năm cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Cả ba và An đều xúc động không nói được thành lời. Nỗi lo âu trĩu nặng mấy ngày qua giờ đã sáng bừng niềm hy vọng. Tiễn cô giáo và các bạn ra về khá lâu mà An vẫn đứng lặng người trước cổng. Hoàng hôn đã xuống. Nắng đã nhạt dần. Tiếng bầy chim gọi đàn về tổ vang vang một khoảng trời. An chợt nhớ đến bữa cơm chiều chưa nấu và ba chân bốn cẳng cô bé chạy vội vào nhà.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giới Thiệu Trang Tản Văn Hoangthilangmay

  hoangthilangmay - Đỗ Mỹ Loan 01-Trang Thơ http://myloandotho.blogspot.com 02-Trang Tản Văn http://tanvan-hoangthilangmay.blogspot.com