04. CẨM LỆ
Nghỉ học kỳ vừa xong, em và các bạn trở lại trường, tiếp tục chương trình học kỳ hai của lớp cuối cấp. Năm nay, em đã lên lớp năm. Chỉ vài tháng nữa thôi , em và các bạn sẽ giã từ ngôi trường tiểu học để lên lớp sáu. Nghĩ đến đây, em chợt thấy buồn vì em sẽ xa rời biết bao nhiêu kỷ niệm học trò từ khi em còn là cô bé nhút nhát, hay khóc nhè lần đầu tiên được mẹ đưa đến lớp.- Học sinh !Nghiêm !
Thấy cô giáo chủ nhiệm vừa bước vào cửa lớp, với tư cách là lớp trưởng, em đứng bật dậy dõng dạc hô vang .Cả lớp đồng loạt đứng dậy nghiêm trang chào cô.Đứng nép bên cô là một bạn học sinh nam, trạc tuổi em, vóc người cao dong dỏng.Thoạt nhìn, em có thể đoán bạn hơi ngượng ngùng vì đứng trước tập thể các bạn chưa lần quen biết.
- Cô giới thiệu với các em bạn học sinh vừa chuyển từ Đà Nẵng vào. Bạn có tên là Trịnh Cẩm Lệ. Cô mong các em sẽ giúp đỡ bạn trong học tập.
Mấy mươi cái miệng cùng lúc cười ồ lên. Hơi bất ngờ trước thái độ của cả lớp, cô vội nhịp thước lên bàn, giọng nghiêm nghị :
- Nào ! Các em giữ trật tự ! Các em làm cô buồn quá ! Tại sao cả lớp lại cười khi nghe cô giới thiệu tên bạn chứ ?
Cả lớp vội im bặt, không ai dám lên tiếng. Thật ra lúc nãy em không cười nhưng em cũng ngạc nhiên lắm. Cái tên hoàn toàn là tên con gái, không nhầm lẫn vào đâu được. Thấy cô không vui, với tư cách là lớp trưởng, em đứng dậy đại diện lớp xin lỗi cô.
- Thôi em ngồi xuống. Kể từ nay, cô không muốn sự việc này lặp lại lần nữa ở lớp ta .
Rồi cô xếp bạn ấy ngồi cạnh em, không quên dặn dò:
- Nếu bạn có gì chưa rõ, em giúp bạn với nhé !
Ngồi vào bàn giáo viên, cô lật sổ điểm danh và kiểm tra bài tập đọc kỳ rồi. Lớp học im phăng phắc theo dõi tiếng gọi của cô. Đa số các bạn đã chuẩn bị bài ở nhà khá kỹ nên trả lời trôi chảy và rành rọt các câu hỏi cô nêu. Gương mặt cô giờ đây dịu lại. Cô nhận xét bài cũ và sang phần giảng bài mới. Tất cả răm rắp làm theo lời yêu cầu của cô:
- Các em giở sách Tiếng Việt tập 2 trang 11 !
OoO
Chia tay các bạn ở cổng trường, em men theo con đường tắt để về nhà. Đi ngõ này vừa nhanh lại khỏi phải tránh xe. Và còn một điều nữa để em lưu luyến con đường này vì nó rất thơ mộng. Hai bên đường chỉ rải rác vài mươi ngôi nhà mái ngói cũ kỹ rêu phong còn lại toàn là vườn cây ăn trái. Loại cây trồng nhiều nhất ở đây có thể nói là măng cụt. Mùa này măng cụt bắt đầu ra quả non. Vì thời tiết năm nay lạnh nhiều nên nhà vườn ai cũng hy vọng sẽ được bội thu trong mùa trái cây sắp tới. Mãi suy nghĩ bâng quơ nên em không chú ý đến một dáng người cao lêu nghêu, đi phía trước em một đoạn. Bạn Trịnh Cẩm Lệ mới vào học sáng nay ở lớp em. À, thì ra bạn ở cùng xóm với em mà em chẳng biết. Mà sao bạn ấy có vẻ khép kín ghê đi. Một buổi ngồi học cùng nhau mà bạn chẳng hé miệng nói một lời, chỉ khoanh tay chăm chú nghe lời cô giáo giảng. Với tư cách là lớp trưởng, nhớ lời cô dặn dò, em cũng đã hai lần bắt chuyện hỏi thăm xem bạn có cần giúp đỡ điều chi, nhưng bạn chỉ lắc đầu và nói tiếng “cảm ơn” thật nhỏ. Rồi thôi. Không một nụ cười. Không một tiếng nói. Ôi ! Con trai gì mà lại khép nép như con gái vậy kìa ! Đã vậy cái tên cũng rất phù hợp . Nhớ lại phản ứng của các bạn sáng nay, em bật cười. Đáng đời ! Ai bảo nhà ngươi “lên mặt” với bổn cô nương mà chi ! Sao tự dưng em nghe ấm ức trong bụng. Ở lớp, ai cũng thương mến cô lớp trưởng tốt bụng hay giúp đỡ mọi người. Thật đó ! Chẳng phải em khoe khoang, bởi vì trong những lần sinh hoạt lớp, em thường được cô giáo chủ nhiệm khen em vừa học giỏi vừa đoàn kết tốt với bạn bè. Em cũng muốn chan hòa với người bạn mới nhưng bạn không muốn thì thôi vậy. Tiếng chó sủa vang làm em giật mình nhìn quanh quất. Bạn Cẩm Lệ đang dừng lại trước ngôi nhà có giàn cát đằng màu tím. Có thể nói đây là ngôi nhà xưa đẹp nhất trong xóm em. Nhà bà Cả, bạn của ngoại em ! Hồi ngoại em còn sống, thỉnh thoảng ngoại em có dắt sang nhà bà Cả chơi. Trong khi hai bà ngồi nhai trầu kể chuyện thời vụ, mùa màng, em một mình thơ thẩn ra trước vườn hái mấy trái sơ ri cành lòa xòa sát đất. Em còn thích cái ghế xích đu đặt phía trước hiên nhà. Nhớ có lần nhìn em ngồi đu đưa trên ấy, bà Cả thường nói với ngoại em:
- Tôi thường bảo mẹ con nó dọn về đây cho mẹ con, bà cháu đoàn tụ. Cứ nghĩ đến cháu ngoại mình sống lây lất quê người là lòng tôi quặn thắt!
Giờ thì em biết chắc : bạn ấy chính là đứa cháu ngoại mà bà Cả thường hay nhắc đến. Nhất định ngày mai đến trường, em sẽ kể cho nhỏ Ngọc Lan, nhỏ Trăng Khuyết biết điều em mới vừa khám phá .
OoO
Sau tết, việc học của các bạn có phần sút giảm mà kỳ thi kiểm tra giữa kỳ 2 lại sắp đến. Thế nên cuối buổi học, cô giáo nán thêm chút thời gian để ôn lại một số kiến thức cơ bản về hai bộ môn Toán và Tiếng Việt cho cả lớp nắm vững. Cô còn dặn dò:
- Các đôi bạn học tập sẽ cùng nhau ôn bài từ chiều nay. Cô bổ sung em Cẩm Lệ vào nhóm của Hậu Giang nhé !
Em “dạ” thật khẽ và quay nhìn bạn ấy như thầm bảo :” Cô nói thế, bạn nhớ đó nghe !”. Cũng như ngày nào, bạn chỉ gật đầu mà chẳng nói một câu ừ hữ. Mới đầu em và các bạn còn khó chịu vì sự kín tiếng này của bạn, nhưng giờ cả lớp cũng đã quen dần. Ngoài cái tính khép kín, ít chuyện trò, còn lại em thấy bạn có nhiều đức tính tốt. Bạn học rất chăm và hoàn thành mọi nhiệm vụ của tổ phân công. Đặc biệt bạn giỏi văn ghê lắm. Mấy bài tập làm văn của bạn thường được cô ghi điểm cao với lời nhận xét : “ Câu văn gãy gọn. Ý phong phú”.Lần nào cô cũng đọc cho cả lớp cùng nghe.Về điểm này em thua xa bạn, em biết chắc như thế. Là con gái nhưng em lại thích môn toán. Em sợ nhất bộ môn Tiếng Việt , nhất là môn tập làm văn. Ở nhà, mẹ thường chê em câu văn lủng cà lủng củng và ý lại khô khan. Em thầm nghĩ : “ Hôm nào mình sẽ nhờ bạn ấy chỉ cho vài chiêu !”. Tiếng trống trường báo giờ ra về rộn rã vang lên cùng lúc tiếng nhỏ Lan gọi khẽ :
- Hậu Giang ! Chào cô kìa !
Em giật mình, vội đứng bật dậy điều khiển cả lớp chào cô rồi vội vã ra về.Trời nắng gay gắt như đổ lửa. Cũng may con đường tắt dẫn về nhà em rợp đầy bóng mát. Những bông hoa nắng lung linh xuyên qua vòm lá như nhảy múa.
- Bạn ơi !
Em quay nhìn lại phía sau.Bạn Cẩm Lệ vừa gọi vừa bước nhanh đến chỗ em. Hết sức bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bạn ấy gọi mình, em vội hỏi :
- Có chuyện chi không bạn ?
- À…chuyện học nhóm ...
Chao ôi ! Đúng là học sinh gương mẫu !Mãi nghĩ ngợi đến cái nắng tháng ba mà em chẳng nhớ gì đến lời phân công của cô giáo cả. Lớp trưởng gì đoảng thế chẳng biết ! Mặt em đỏ bừng lên vì xấu hổ. Nhưng em cũng vội che giấu ngay tâm trạng của mình bằng cách kéo dài giọng ra.
- Ờ há ! Bạn với mình là đôi bạn học tập chớ gì ? Mình nhớ mà…
- Vậy kế hoạch học nhóm thế nào bạn hè ?
Là một lớp trưởng năng động, tháo vát, nhạy bén theo như ban chỉ huy Liên Đội trường đánh giá, em nhanh chóng trở lại vai trò nhóm trưởng của mình.
- Trưa nay khoảng ba giờ, bạn qua nhà mình rồi cùng nhau ôn tập hén ! Biết nhà mình hông ?
Bạn gật đầu ra vẻ đồng ý rồi hơi nhíu mày ,bạn lại lắc lắc cái đầu.
- Nhưng nhà bạn…ở mô ?
- Kia kìa…Phía trước nhà mình có giàn hoa giấy đỏ.
Nhìn theo ngón tay chỉ của em, đôi mắt bạn mở to và bạn nhẹ gật đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi.
- Mình thấy rồi. Trưa nay ba giờ mình sang nhà bạn hí !
Vẫy tay từ giã bạn ấy, em bước nhanh về nhà. Vừa đi vừa lần tay nhẩm tính, lần đầu tiên bạn Cẩm Lệ nói với em được năm câu. Đúng là năm câu ! Không thêm không bớt !
OoO
Cũng từ dạo học nhóm mà tình bạn giữa em và Cẩm Lệ càng lúc càng thân nhau hơn. Việc học môn Tiếng Việt của em tiến bộ hơn trước. Có một lần em nói với bạn ấy:
- Bạn ơi, sao bạn giỏi môn tập làm văn thế ? Bạn bày cho mình với !
Thế là buổi trưa hôm đó, bạn đến nhà em với một chồng sách tham khảo trên tay. Thấy em tròn xoe mắt ngạc nhiên, bạn nghiêm mặt giảng giải:
- Mấy quyển sách này rất bổ ích, mình thích lắm. Mình cho Hậu Giang mượn đọc ! Rồi bạn sẽ cảm thấy không sợ môn tập làm văn tí nào !
Không giấu vẻ vui mừng, em reo lên:
- Thích quá ! Mình cảm ơn bạn !
- Ừ, Giang đọc từ từ hí !
Thế là sau những buổi học ở trường, về nhà hễ rảnh rỗi là em đem sách ra nghiền ngẫm. Càng đọc em càng cảm thấy mê say. Em đã rút ra cho mình thật nhiều bài học quý giá. Chẳng hạn như cách diễn ý, cách mở rộng ý để bài được phong phú . Và nhất là câu từ được em sử dụng chính xác ,hoàn chỉnh hơn trước. Những lần đi học về chung, điều gì còn thắc mắc, em thường đem ra bàn luận cùng Cẩm Lệ. Chỉ một thời gian ngắn, em đã có bước chuyển đáng mừng. Bài tập làm văn của em được cô giáo ghi điểm 9 và cô đã tuyên dương em trước lớp.
Trong đợt thi đua chào mừng Đại thắng mùa Xuân 1975 và kỷ niệm sinh nhật Bác Hồ, nhà trường phát động phong trào làm báo tường. Bạn Cẩm Lệ được cả lớp bầu chọn làm chủ bút còn em với tư cách là chi đội trưởng cũng hết mình lo lắng trong ngoài để tờ bích báo hoàn thành đúng thời hạn. Thế là các bạn lớp em nhiệt tình bắt tay vào việc sáng tác. Bạn nào không có khả năng viết lách thì sưu tầm những câu danh ngôn, các mẹo vặt… xoay quanh chuyện học hành chẳng hạn như: “ Làm thế nào để nắm vững các quy tắc toán ? ” hay là “ Để làm tốt bài văn tả người cần chú trọng những điểm cơ bản nào ? ” …Không khí lớp học tự dưng sôi động hẳn lên. Theo phân công, nhỏ Ngọc Lan viết chữ đẹp nên phụ trách phần viết.Còn nhỏ Trăng Khuyết có nét vẽ tài tình sẽ lo phần trang hoàng tờ báo. Em và Cẩm Lệ đảm nhiệm phần duyệt bài. Sau mấy đêm chung tay góp sức của các bạn, tờ báo tường đã hoàn thành sớm hơn quy định hai ngày. Tờ báo được em và Cẩm Lệ đem nộp lên văn phòng thật sớm. Cả lớp bắt đầu hồi hộp chờ đợi kết quả sau cùng của Ban giám khảo . Sáng thứ hai, buổi tổng kết cuộc thi đã đến. Chúng em tập trung ngoài sân để tham dự buổi sinh hoạt tập thể. Trời đã bước sang tháng tư. Trên mấy cây phượng già nua trồng rải rác trong sân trường, lá xanh non đã dày đặc. Những đóa hoa phượng bắt đầu khoe dáng xinh xắn như những chú bướm hồng trên tàng cây cao . Một vài tia nắng xuyên qua cành lá lọt xuống sân trường trông như những hoa nắng. Vài ngọn gió từ xa kéo đến làm cành lá đung đưa…Thay mặt cho Ban giám hiệu nhà trường, cô Kim Mỹ phó hiệu trưởng lên đọc báo cáo tổng kết thi đua. Giọng cô ấm áp vang lên:
- Cô nhiệt liệt tuyên dương tập thể lớp 5A với thành tích thật xuất sắc. Tờ báo tường MỰC TÍM của lớp đạt giải nhất với nội dung vô cùng phong phú và trình bày trang nhã, dễ thương. Đặc biệt bài thơ THƯ GỞI BỐ của em Trịnh Cẩm Lệ rất hay và cảm động. Cô đề nghị em Cẩm Lệ bước lên khán đài đọc cho các thầy cô và các bạn cùng nghe lá thư này.
Các bạn xôn xao cùng hướng về phía bạn Cẩm Lệ. Thật từ tốn, bạn bước lên lễ đài cúi chào thầy cô và đọc bài thơ đầy vẻ xúc động.
Thư gởi bố
Bố ngoài hải đảo xa xôi
Chừ con với mẹ đã dời về quê
Quê ngoại tận Lái Thiêu tề
Bạn bè thiệt tốt chẳng hề ghét ganh
Chiều chiều ngắm áng mây xanh
Nhớ về Cẩm Lệ con đành ngẩn ngơ
Dòng sông kỷ niệm ấu thơ
Nơi bố và mẹ hẹn hò năm xưa
Mỗi khi trời đổ cơn mưa
Con trẻ nhớ bố vẫn chưa trở về
Mênh mông trời biển tứ bề
Bố nắm tay súng giữ quê hương mình
Mai này đất nước an bình
Bố về lại với gia đình, bố nghe !
Chao ôi ! Chất giọng Đà Nẵng của bạn đọc nghe truyền cảm làm sao ! Cả sân trường im phăng phắc .Mấy chú chim sẻ cũng ngừng hót líu lo…để lắng nghe lời thơ bạn . Bạn đọc vừa xong , một tràng vỗ tay giòn giã vang lên. Cô hiệu trưởng bước đến xoa đầu bạn và trao cho bạn gói phần thưởng thật to. Em cũng đại diện lớp lên nhận phần khen giải nhất . Trưa hôm đó, em và bạn tung tăng ra về với nụ cười rạng rỡ trên môi.
OoO
Mùa hè đã đến. Thời gian thấm thoát trôi đi thật nhanh. Mới ngày nào , em và các bạn bỡ ngỡ bước vào trường đầy e dè, sợ sệt. Với tình thương yêu vô bờ bến, các thầy cô đã không quản gian khó giảng dạy cho chúng em nên người. Giờ đây chúng em đã trưởng thành và sắp phải giã từ các thầy cô và ngôi trường với biết bao kỷ niệm. Chỗ hành lang này, em và các bạn hay đứng ngắm hoa phượng nở rộ mùa hè, lắng nghe tiếng ve râm ran báo hiệu mùa thi đã đến. Trên ghế đá đặt ở góc sân,chúng em thường ngồi truy bài đầu giờ hoặc lúc ra chơi ngồi kể chuyện cho nhau nghe … Rồi vườn thuốc nam xanh tốt đã được chúng em chăm sóc mỗi buổi lao động trồng cây. Ôi ! Nói làm sao hết những kỷ niệm vụn vặt của lứa tuổi học trò… Riêng với Cẩm Lệ, người bạn mới quen nhưng sao em nghe vô cùng thân thiết . Bây giờ , em đã hiểu thêm về hoàn cảnh của bạn. Quê nội bạn ở Đà Nẵng nhưng ông bà nội đã mất lâu lắm rồi. Bố bạn là chiến sĩ làm nhiệm vụ bảo vệ vùng biển của Tổ quốc. Bà ngoại bạn đã già, chỉ có mẹ bạn là con gái duy nhất. Thế nên trong khi chờ đợi bố bạn xong nghĩa vụ trở về, mẹ bạn đưa bạn về quê để chăm sóc cho ngoại. Ngôi nhà ở Đà Nẵng mẹ bạn nhờ em gái bố bạn trông giúp. Và giờ em mới biết được vì sao bạn mang một cái tên…vô cùng con gái như thế ! Dòng sông Cẩm Lệ nơi bố mẹ bạn đã có biết bao kỷ niệm . Bạn đã rất hãnh diện khi mang tên dòng sông thương yêu ấy. Các bạn trong lớp ai cũng quý mến bạn cả. Bạn là mối dây thân ái kết nối ký ức tuổi thơ của chúng em để chúng em thêm yêu thương gia đình, ngôi trường, thầy cô và bè bạn …Dù ngày mai có dời đổi thế nào nhưng em biết mãi mãi Cẩm Lệ vẫn luôn là người bạn thân nhất của em trong một góc nhỏ của cuộc đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét