01-Giờ tập đọc



01-Giờ tập đọc

Tiếng trống tùng tùng vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học. Tất cả học sinh vội vã ngưng các trò chơi và chạy lại đứng vào vị trí quy định. Nhìn quanh quất không thấy bạn Thế Nhân, lớp trưởng của lớp, bạn Như Hoa lớp phó nhanh chóng bước lên phía trên hướng dẫn các bạn xếp hàng vào lớp trong vòng trật tự.

Cô giáo chủ nhiệm với bộ áo dài màu hồng phấn cũng vừa bước qua cửa lớp.

- Học sinh! Nghiêm! Chúng em kính chào cô!

Cả lớp răm rắp làm theo sự điều động của bạn lớp phó.

- Các tổ báo cáo điểm danh!

- Thưa cô, tổ một đủ!

- Tổ 2 có mặt đủ ạ!

- Dạ thưa cô, tổ ba đầy đủ ạ!

- Thưa cô, tổ bốn chưa thấy bạn Nhân ạ!

Gần như các bạn đều ngạc nhiên vì sự vắng mặt này của Thế Nhân. Nhân là một học sinh rất hiền lành, luôn được thầy cô và các bạn yêu mến. Trong học tập, Nhân chăm chỉ nghe lời thầy cô dạy dỗ. Bốn năm liền, Nhân là học sinh giỏi, cuối năm thường được nhà trường tuyên dương. Vừa học giỏi lại có tinh thần trách nhiệm cao nên cả lớp tín nhiệm bầu Nhân làm lớp trưởng.

- Chúng ta bắt đầu môn Tập đọc các em nhé!

Cô ngồi xuống ghế, giở sổ ra và chuẩn bị kiểm tra bài cũ. Ngay lúc đó, Nhân từ cửa lớp rón rén bước đến trước mặt cô, lí nhí nói:

- Thưa cô, em đi trễ… Xin cô cho em vào lớp.

Cô hơi nhíu mày nhìn Nhân rồi nhẹ gật đầu. Nhân đi thật nhanh về chỗ.

- Sao đi học trễ vậy bạn?

- Má mình bệnh nặng phải đưa vào bệnh viện từ chập tối.

- Vậy mà tớ chẳng hay!

Từ trên bàn giáo viên, cô nhìn em và Nhân có ý không hài lòng:

- Các em im lặng! Không nói chuyện riêng trong lớp!

Hai đứa hoảng hồn ngồi im. Cô gọi:

- Minh Thy đọc thuộc phần 1 bài Tre Việt Nam!

- Dạ thưa cô, em xin đọc bài ạ!

Tre Việt Nam

Tre xanh

Xanh tự bao giờ?

Chuyện ngày xưa…đã có bờ tre xanh

Thân gầy guộc, lá mong manh

Mà sao nên lũy nên thành tre ơi?...

Minh Thy đứng thẳng người, mắt nhìn về phía cô, giọng bạn to, sang sảng. Cả lớp im phăng phắc nhìn Minh Thy với vẻ trìu mến. Cô giáo khen:

- Em giỏi lắm! Vừa thuộc bài lại đọc trôi chảy, phát âm chính xác. Cô rất hài lòng về em! Đến phiên em Thanh Nhã đọc tiếp phần 2.

Nhã từ tốn đứng dậy, lễ phép nói:

- Dạ thưa cô, em xin đọc bài!

Có gì đâu, có gì đâu

Mỡ màu ít chắt dồn lâu hóa nhiều

Rễ siêng không ngại đất nghèo

Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù…

- Nhã thuộc bài, tuy nhiên em cần chú ý phát âm các âm tr, ch hay s, x. Em phát âm theo cô nhé! Cây tre, siêng…

Nhã làm theo lời cô. Bạn cố phát âm đúng như cô hướng dẫn.

- Giờ đến lượt Thế Nhân!

Nhân giật mình, đứng dậy, giọng nhỏ xíu khác với ngày thường:

- Thưa cô, em xin đọc bài ạ!

Tre xanh…ơ…tre xanh…ơ…

Xanh tự…ơ…bao giờ…

Chuyện ngày xưa…ơ…ơ… đã có…đã có…

Đọc đến đây, Nhân nín bặt, mặt đỏ rần, cúi đầu chẳng dám nhìn cô. Cả lớp ai cũng trố mắt nhìn Nhân và hầu như các bạn đều thắc mắc chẳng hiểu vì sao hôm nay lớp trưởng của mình lại không chuẩn bị bài ở nhà?

Cô giáo nghiêm khắc nhìn Nhân:

- Em giải thích vì sao việc học của em lại sút giảm như thế?

- Dạ thưa cô…tại…tại…

- Nhân à! Cô rất buồn, em biết không?

- Thưa cô, em xin lỗi cô ạ! Em…em…

- Một học sinh gương mẫu như em lại đi học trễ, nói chuyện riêng trong giờ học và lại không thuộc bài. Cô thất vọng vì em lắm đó Nhân!

Nhân đứng khoanh tay, mắt rưng rưng nhìn cô giáo. Riêng em, em cảm thấy tội cho Nhân quá! Nhà Nhân cách nhà em không xa nên em biết rõ hoàn cảnh của bạn. Ba Nhân bỏ hai mẹ con Nhân từ khi bạn ấy mới vừa chập chững biết đi. Mẹ Nhân rất hiền, chỉ biết ôm con cam chịu. Với đôi quang gánh trên vai, mẹ Nhân chạy chợ không ngại gì mưa nắng, nuôi Nhân dần khôn lớn. Nhân yêu thương mẹ lắm nên rất ngoan ngoãn học tập, vâng lời để mẹ được vui lòng. Thỉnh thoảng em ghé nhà chơi với Nhân và càng biết được Nhân là đứa con hiếu thảo. Ngoài giờ học ở trường, về đến nhà Nhân thường phụ mẹ những công việc lặt vặt như vo gạo nấu cơm, lặt rau, dọn dẹp nhà cửa. Nhân còn cáng đáng thêm phần việc nặng nề như đóng lại cái ghế, leo lên gác bếp quét dọn bụi bậm…Cả xóm em, ai cũng quý gia đình nhỏ của bạn ấy.

- Dạ thưa cô, em xin có ý kiến ạ!

- My, em cứ nói đi!

- Dạ, theo em biết thì…bạn Nhân đang gặp khó khăn ạ!

- Khó khăn thế nào, em hãy trình bày cho cô và các bạn rõ!

- Dạ, mẹ bạn Nhân bệnh nặng đêm qua phải đưa vào bệnh viện. Nhà bạn đơn chiếc chỉ có hai mẹ con…

Cô giáo ngắt lời em:

- À! Cô hiểu rồi. Nhân lo chăm sóc mẹ bệnh nên không chuẩn bị bài học thuộc lòng , phải không em?

Nét mặt Nhân dãn ra:

- Dạ.

Cô bước xuống chỗ bạn ấy, giọng cô thật hiền:

- Gia đình em gặp khó khăn như thế, lý ra em phải cho cô biết. Nếu My không lên tiếng chắc cô sẽ buồn vì hiểu lầm em. Em cứ ở bệnh viện chăm sóc cho mẹ. Bài vở cô sẽ nhờ bạn My chép giúp. Điều gì chưa hiểu, khi em đi học trở lại, cô sẽ giảng thêm cho em.

Nhân xúc động ngước nhìn cô, mắt lấp lánh niềm vui. Cô ra hiệu cho bạn ngồi xuống và dịu dàng bước lên bục giảng, tiếp tục buổi học.

Thở phào nhẹ nhõm, em liếc nhìn sang Nhân rồi nhìn cả lớp. Tất cả đang chăm chú nghe cô giảng bài. Giọng cô ấm áp tràn ngập yêu thương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Giới Thiệu Trang Tản Văn Hoangthilangmay

  hoangthilangmay - Đỗ Mỹ Loan 01-Trang Thơ http://myloandotho.blogspot.com 02-Trang Tản Văn http://tanvan-hoangthilangmay.blogspot.com